EM SẼ TỚI LÚC ĐÓ TRỜI RẤT TỐI

EM SẼ TỚI LÚC ĐÓ TRỜI RẤT TỐI
(Hồng Thanh Quang)
Em sẽ tới, lúc đó trời rất tối,
Cơn mưa khuya đẫm ướt cả câu chào.
Và khi ấy giật mình anh mới hỏi:
Trái tim anh, em đã ném nơi nào?
Bao ngày tháng trôi qua, anh lầm lũi
Sống âm thầm như kẻ lạc thần linh.
Muộn màng quá đêm em tìm lại lối
Để thắp lên đốm lửa sưởi môi mình….
Anh xin lỗi, anh đã già đến độ
Viết câu thơ lại vụng dại ban đầu…
Em sẽ tới? Có thể em không tới?
Cơn mơ anh có thể lại không mầu…
(3-6-2013)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *