Người cũ

Người cũ – bao giờ mới có thể quên?
-Tình mới sâu đậm bao nhiêu, khi nhắc về anh câu chuyện vẫn đượm buồn như ngày hôm qua chưa kịp lụi tàn.
Người đã cũ – vẫn yêu! Người yêu – mà lại cũ!
-Anh biết không! Em đã trải qua ngần ấy thời gian để tự làm mình tổn thương vì những nỗi dày vò, là em không giữ được anh, không biết trân trọng tình yêu mà anh cất công gầy đắp.
-Em nhớ anh, đã bao lâu rồi, em tới với người sau, anh bước đi bên người mới, hai cuộc sống giống như hai đường thẳng song song, chẳng bao giờ có được một cơ hội dẫu chỉ vô tình gặp gỡ. Vậy mà em vẫn hay mơ thấy anh, trong mơ vẫn là em ngốc nghếch ngày ấy, mệt mỏi, ánh mắt cay, nỗi đau chồng chéo lên khoảng thời gian quá dài tưởng chừng như sẽ mang anh đi mất, ấy vậy mà anh vẫn ở đây – giấc mộng tàn.. giọt nước mắt lại rơi!
Em từng nghĩ mình sẽ ghét những người bên cạnh anh lắm, họ cướp anh đi khỏi em, họ khiến anh quên em mà trước kia anh từng yêu thương hơn cả thảy mọi điều. Em lặng dõi theo cuộc sống của anh, anh sống tốt, thành công và yêu đời, em muốn cẩng lên vì mừng rỡ. Và đương nhiên, để biết anh ổn, em cũng dõi theo một người luôn ở cạnh anh…
Bao lâu rồi chúng ta xa nhau, em không nhớ, cũng không muốn nhớ nữa, cho đến một ngày em gặp được cô ấy – người yêu mới của anh, cô ấy vô tư kể về anh và tình yêu của hai người khiến em phải kiềm nước mắt, có quá đắng cay không – người yêu cũ của em? Cô ấy bảo anh đã thay đổi hoàn toàn sau chia tay, ừ thì em cũng vậy! Vì chúng ta đã buông tay ngớ ngẩn đến mức anh bắt em phải hối tiếc suốt cả phần đời còn lại, đáng buồn không?
Một khoảng lặng trong lòng em khi nghe tin về anh, người em từng yêu, giá như em được ôm anh để xin lỗi anh hết thảy những gì, em mất anh, là em đã đánh mất anh.
Người cũ – bao giờ mới có thể quên, tình mới sâu đậm bao nhiêu, khi nhắc về anh câu chuyện vẫn đượm buồn như ngày hôm qua chưa kịp lụi tàn.
Ngốc nghếch tự hỏi lòng, không biết người yêu cũ có còn nhớ mình không?
Tình yêu – bao giờ mới có thể vức bỏ nỗi nhớ nhung mà sống tiếp?
Hạnh phúc dẫu có to lớn bao nhiêu, em chẳng hiểu sao vẫn không khoả lấp được trong lòng một khoảng lặng. Khoảng lặng êm đềm tựa vết thương đớn đau mà sao vết sẹo như hoàn mĩ đến tuyệt vời – người em đã từng yêu..
HAY QUÁ ĐÁNG.
*-Sưu tầm-*

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *