Những “lần đầu tiên” và những mốc quan trọng trong cuộc đời

Những “lần đầu tiên” và những mốc quan trọng trong cuộc đời,
Đây là hình lần đầu tiên mình tắm cho con khi ở bệnh viện về, dưới sự giám sát của bà nội của Luti. Hồi đó mình sinh mổ, mà mổ theo kiểu cũ nên những ngày đầu ngồi dậy là đau đớn lắm. Vậy mà mình vẫn nhất định ngồi dậy, đi lại để được tắm cho con lần đầu.
Hôm nay mình nhớ đến bức ảnh này là bởi vì hôm trước đi ăn trưa với một cô bạn, nghe cô ấy tâm tình rất nhiều chuyện xong mình nghĩ nhất định sẽ viết một bài về những cái mốc quan trọng, những lần đầu tiên đáng nhớ…
**************
Cô bạn mình là người rất tử tế, tốt bụng, thông minh, chăm chỉ, xinh và rất duyên dáng, nhưng cuộc đời cô ấy đầy những nỗi đau khổ, bất hạnh…
Mỗi lần gặp nhau, cô ấy đều kể cho mình nghe một số chuyện gia đình, chồng con, về anh chị em, cha mẹ, và công việc của cô ấy, … lúc nào cũng nhiều rắc rối, chuyện nọ dính vào chuyện kia nên không có việc gì ra hồn, cô ấy sống mệt mỏi, khổ sở lắm mà chưa thể dứt ra được vì con cô ấy còn quá nhỏ…
Hôm vừa rồi kể chuyện xong, cô ấy hỏi mình rằng, sao mà em bất hạnh thế chị, em đâu có làm gì sai, em sống cũng không tồi, em cũng không xấu xí, em có nhiều tiềm năng, em sống rất tình cảm… mà sao em lại gặp phải một người chồng như vậy hả chị ? Tại sao tại sao và tại sao ?
Mình nắm tay cô ấy đầy thương cảm, không biết trả lời thế nào, và dù đã hơi muộn đối với cuộc đời của cô ấy rồi, mình vẫn muốn cho cô ấy một chút bờ vai để có thể dựa dẫm, chia sẻ cho cô ấy bớt cô đơn…
Trên đường về, mình đã nghĩ rất nhiều về câu hỏi tại sao của cô ấy…
***********
Cô ấy từng kể, vào lúc cô bắt đầu lớn lên, thành thiếu nữ, chính là lúc cô nghe được những trận cãi vã đầu tiên của cha mẹ, cha cô ấy là người rất tốt nhưng cục tính, mỗi khi cãi nhau căng thẳng quá là ông ấy có thể giang tay tát mẹ cô ấy một cách không thương tiếc. Còn bà mẹ, thì quá hiền, quá nhu nhược, nên luôn cố sức chịu đựng…
Cô ấy kể, vào ngày mà em bắt đầu biết rung động trước một bạn trai cùng lớp, thì cũng là ngày mà em phát hiện ra mẹ em có mấy vết bầm tím trên cổ, trên mặt…
Cô ấy kể, vào ngày mà em muốn kể với mẹ về chuyện yêu đương ở trường, thì mẹ phải đi gặp luật sư bảo vệ phụ nữ…
Cô ấy kể, vào ngày mà em vừa được 18 tuổi, em tình cờ rơi vào chuyện yêu đương với chồng em bây giờ, anh ấy lớn hơn em mười mấy tuổi, đã từng có vợ con… em muốn về ôm lấy mẹ, kể với mẹ, hỏi mẹ xem người ấy có tốt không, có hợp với em không … thì là lúc mẹ em đang bỏ nhà đi về quê để tránh xung đột với bố em…
Cứ vậy rồi cô ấy có thai, và đồng ý cưới người chồng mà cô chưa hiểu mấy, chưa biết là lấy rồi thì có tốt không vào năm cô 18 tuổi.
Cô ấy kể, lúc em mới lấy chồng, em cũng vui vẻ, hạnh phúc, em cũng đã từng được yêu, được thương,… vậy mà, mọi chuyện cứ xấu dần, xấu dần… mỗi lần bị chồng ngược đãi, em đều muốn quay về nhà cha mẹ, mà rồi em lại không dám, vì em còn mấy đứa em, vì mẹ em cũng đã rất khổ rồi, và cha mẹ em dù đã hàn gắn nhưng vẫn rất mong manh…Và quan trọng là cha mẹ và anh chị em của em vẫn tưởng là em đang hạnh phúc nên em càng không dám kể, không dám về…
Vậy là em cứ cô đơn, chịu đựng một mình, giải quyết các vấn đề của mình một mình như vậy đó chị …
***********
Nhiều lúc mình cứ nghĩ vẩn vơ tự hỏi rằng trên đời này có bao nhiêu cha mẹ quyết định lùi lại một chút, bớt công việc của mình đi một chút, thay đổi lịch trình đi một chút … chỉ để không bị lỡ mất những “lần đầu tiên”, những cái mốc / sự kiện quan trọng của con ???
Nhớ có lần đọc thấy chuyện một chị rất giỏi kể rằng, mỗi khi đứng trước một sự kiện quan trọng nào đó trong đời, chị đều nghĩ tới bà ngoại của chị để tìm thêm sức mạnh. Là bởi vì chị gắn bó với bà ngoại lắm, bà đã nuôi nấng, yêu thương chị, luôn ở bên cạnh chị trong mỗi thời điểm quan trọng từ lúc chị mới sinh ra, cho đến ngày bà nhắm mắt ra đi về thế giới bên kia.
Lại nhớ sự xúc động của mình vào một lần nghe trộm được câu chuyện của hai người đàn ông kể chuyện vui về chăm sóc con, khi nghe một anh kể :”lần đầu tiên tớ tắm cho thằng cu, tớ cảm nhận thấy tình phụ tử tăng lên rất nhiều, cậu không thể tưởng tượng được tớ vui như thế nào đâu “…
Viết bài này, mình không có ý trách ai, cũng không muốn cha mẹ nào bị rơi vào mặc cảm tội lỗi, mình chỉ mong các bạn hãy cố gắng cho con nhiều tình yêu thương, nhiều sự chia sẻ, đồng hành nhất có thể được mà thôi ….
Bạn nào đã từng để “lỡ” cũng đừng buồn, quan trọng là các bạn sống tiếp thế nào thôi…
*********
Mình luôn nói nhiều lần, là những năm (ít nhất là hai năm) đầu đời của một đứa trẻ là rất quan trọng.
Bác sĩ, nhà tâm lý học Winnicott đã viết rất nhiều về hai năm quan trọng này. Các lý thuyết về gắn bó của John Bowlby Lorenz Harlow cũng luôn nhấn mạnh tính tích cực, sự cần thiết của việc có đủ mối quan hệ gắn bó đối với một đứa trẻ.
Hai năm hay vài năm đầu, dù chưa thể đủ cho cả một đời người, nhưng cũng tạm đủ để có thể xây dựng một cái nền an toàn cơ bản đầu tiên cho một đứa trẻ có thể phát triển trong sự an hoà tiếp theo…..
Thỉnh thoảng, (chắc các bạn cũng như mình), mình lại nghĩ về những kỉ niệm đầu tiên của con, của mình với con…
Những lần đầu tiên của cuộc đời, nhịp đập đầu tiên của trái tim con, cái đạp, cựa quậy đầu tiên của con lên thành bụng của mẹ, những hình ảnh siêu âm đầu tiên, những dòng nhật kí đầu tiên về con, những dòng viết đầu tiên của bác sĩ về kì khám thai đầu tiên… những tưởng tượng, hình dung đầu tiên về con…
Những tiếng khóc đầu tiên, những hình ảnh đầu tiên khi con ra đời, những sợi tóc đầu tiên, những cái mút ti đầu tiên, những bãi ki, bãi tè đầu tiên, những lần đầu tiên cha mẹ được tắm cho con, được sờ vào đứa con bé bỏng,…
Những lần hóng chuyện đầu tiên, những tiếng hát ru đầu tiên, những cái vung chân, vẫy tay, những phối hợp đầu tiên, những từ ư, a, những câu nói đầu tiên, những câu hát đầu tiên, những bữa ăn dặm đầu tiên, những cái răng đầu tiên, những bước chân đầu tiên, những trò chơi đầu tiên, những cú ốm đau, sổ mũi hắt hơi làm cha mẹ hoảng hốt, sợ hãi đầu tiên, những lần biết cãi, biết chống lại đầu tiên, những lần đầu tiên biết cầm thìa, cầm đũa,…những nét vẽ nguêch ngoạc đầu tiên, những lo lắng căng thẳng đầu tiên khi con đi học, những kì thi, những thao thức, những trằn trọc, những niềm vui sướng, những cái thở dài đầu tiên… trong suốt tuổi thơ của con…
Những giọt nước mắt vui sướng, buồn khổ đầu tiên,
Những cảm xúc yêu đương, rung động đầu tiên,
Những cảm xúc đầu tiên của cha mẹ khi nhìn thấy đứa con bé bỏng ngày nào nay đã lớn…
Những cảm xúc đầu tiên khi con thành công, thất bại trong học tập, trong cuộc sống…
Những cảm xúc trống trải đầu tiên khi lần đầu đứa bé bé bỏng của bạn đi xa nhà…
Những ngày đầu tiên biết yêu, biết nhớ, biết rung động trước một người,
Những cảm xúc của lần xa nhà đầu tiên…
Những lựa chọn công việc đầu tiên,
Ngày quyết định kết hôn,
Những tháng ngày hôn nhân đầu tiên,
Ngày trở thành cha mẹ, …
Những vấp váp đầu tiên trong công việc, hôn nhân, bạn bè, quan hệ…
…………….
*****************
Vào mỗi lần đó, bạn có ở bên con không ? bạn có biết không ? bạn có chia sẻ, yêu thương, động viên, khích lệ….con không ? Và sau này, bạn có kể cho con nghe không ? bạn có nói cho con biết là bạn luôn ở đây, bên cạnh con, thương yêu nó, ngay cả khi xa cách, không gần gũi về địa lý, ngay cả khi không thể cho con một cái ôm tha thiết, dịu dàng… không ???
Là bởi vì, vào mỗi “lần đầu tiên”, mọi đứa bé, mọi thiếu niên, thanh niên, người lớn… đều cần được vỗ về, yêu thương, hỗ trợ, chia sẻ, cảm thông, giúp đỡ… đến một mức nào đó.
Nếu không được yêu thương, không được chia sẻ, không được hỗ trợ, không được vỗ về…, khi cần… thì con người rất dễ bị rơi vào sự cô đơn, hay có những cảm xúc cô đơn, sống trong cô đơn, hẫng hụt, sự bất an, những nỗi lo vô cớ, những ốm đau, sầu muộn không đáng có, những thất bại, những đau khổ, những nỗi chán chường, những lựa chọn sai lầm, những chịu đựng, nhu nhược một cách vô lý….
Mong các bạn đừng quên,

2 thoughts on “Những “lần đầu tiên” và những mốc quan trọng trong cuộc đời

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *